Em dám nói em không tính phúc – Chương 31

hum nay cả bài luôn

The valley green was so serene
In the middle ran a stream so blue
A maiden fair, in despair, once had met her true love there and she told him
She would say
“Promise me , when you see, a white rose you’ll think of me
I love you so
Never let go
I will be your ghost of a rose”

Her eyes believed in mysteries
She would lay amongst the leaves of amber
Her spirit wild, heart of a child, yet gentle still and quiet and mild and he loved her
When she would say
“Promise me , when you see, a white rose you’ll think of me
I love you so
Never let go
I will be your ghost of a rose”

When all was done, she turned to run
Dancing to the setting sun as he watched her
And ever more he thought he saw
A glimpse of her upon the moors forever
He’d hear her say
“Promise me , when you see, a white rose you’ll think of me
I love you so
Never let go
I will be your ghost of a rose”


One Comment on “Em dám nói em không tính phúc – Chương 31”


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s